Hoa anh đào - biểu trưng của Nhật

Anh dào là niềm tự hào của người Nhật, cũng giống như ngọn núi vĩ đại fugi, là tượng trưng của sự chuyên cần, dũng cảm, thông minh. Hàng năm cứ đến ngày 15/3 là Tết anh đào của Nhật.



Cây anh đào là cây thân gỗ, rụng lá, họ Tường Vi (Rosaceae) có thể cao tới 16m nhưng trong công viên cắt tỉa chỉ để cao hơn 5m. Hoa nở trước khi ra lá, 5-6 bông nở trên ngọn cành tạo hoa tự tổng ngắn. Có 2 loại: cánh đơn và cánh kép. Loại cánh đơn kết hạt màu đen. Loại cánh kép không kết hạt.

Anh đào Nhật Bản là tên gọi chung của một số giống thực vật trong chi Mận mơ (còn gọi chi Anh đào), thuộc họ Hoa hồng, nhưng không kể mai mơ, đào và hạnh. Các loài cây này trồng chủ yếu để làm cảnh. Loài anh đào cho trái không thuộc nhóm này.

Hoa anh đào có 3 màu là màu trắng, hồng và đỏ. Thời gian tồn tại của một bông hoa anh đào thường kéo dài từ 7 đến 15 ngày, trung bình là khoảng 1 tuần. Tùy theo từng chủng loại hoa và điều kiện môi trường thời tiết mà tuổi thọ của hoa anh đào khác nhau. Loài hoa Someiyoshino có tuổi thọ 7 ngày kể từ ngày mankai (mãn khai, nở rộ) trong khi loài hoa Kanzakura nở và tàn lâu hơn chừng 10~12 ngày kể từ ngày manka.



Hanami ( mùa hoa anh đào) là một từ của người dân Nhật chỉ thời gian xứ Phù Tang đang vào tiết xuân ( cuối tháng 3 đầu tháng 4) .Đây là lúc hoa Anh Đào nở rộ trên khắp mọi nơi trên nước Nhật . HANA có nghĩa là hoa, MI có nghĩa là nhìn, là xem. Hanami diễn giải theo từ Hán-Việt là "hoa kiến" tức là xem hoa, ngắm hoa anh đào nở. Thời gian của Hanami được kéo dài bằng thời gian của mùa hoa anh đào. Đây là khoảng thời gian mà người dân Nhật tụ tập gia đình,thân thuộc,bạn bè tổ chức những buổi dã ngoại ca hát ,ăn uống vui đùa tại những công viên trồng có nhiều hoa anh đào đang nở rộ trắng xóa trên cành..



Ở đất nước Nhật, có tháng 1 giá buốt, tháng 2 lạnh giá; tháng 3 là tháng giao thời giữa đông và xuân .Vào mùa đông cây anh đào trụi lá .Qua 3 tháng buốt lạnh , giữa cái lạnh cuối đông và cái ấm áp đầu xuân, cây anh đào cựa mình, dụi mắt để đón xuân về. Vào tuần lễ cuối tháng 3, cây anh đào bắt đầu đâm chồi nảy lộc, những mầm nụ đã bắt đầu ra nụ. Nụ nằm yên đó chờ cho tiết trời trở ấm thì bung nở ra hoa. Mỗi nụ hoa thường thì cho ra nhiều đóa hoa. Có nụ cho ra 2 đóa , có nụ cho ra đến 4 - 5 đóa anh đào.



Cuống hoa anh đào màu hồng đậm và thân cuống có màu xanh lá. Mỗi đóa hoa chỉ lớn độ 2-3cm và nở sát vào nhau, nhưng điểm đặc biệt nhất của hoa anh đào là mỗi đóa anh đào chỉ có đúng 5 cánh hoa nằm cạnh nhau (mình thấy có vài hình ảnh thì số lượng cánh hoa có thể nhiều hơn) và tạo cho hoa một hình dáng cân đối. Các cánh hoa rất mỏng và mịn, cánh có màu trắng hồng phía ngoài và màu hồng của cánh hoa thường thì đậm hơn về phía nhụy hoa, làm nổi bật các đầu nhụy hoa vàng nằm ngay giữa đóa hoa. Một chút hồng nhạt trên các đầu cánh hoa hay một chút hồng đậm ở dưới cánh hoa cộng với những giọt sương sáng sớm long lanh còn đọng lại trên cánh hoa cũng là những hình ảnh tuyệt vời cho khách yêu hoa và những người săn ảnh nghệ thuật . Khi hoa anh đào nở rộ, thì từ xa người ta chỉ thấy toàn một màu hoa trắng hồng che phủ cả toàn cây.Từ một cây trụi lá mùa đông, hoa anh đào nở bung để làm đẹp đầu xuân và để rồi cũng ra đi trong khi xuân vẫn đang hiện hữu. Hoa đẹp nhất khi đang nở, nhưng hoa anh đào lại cũng đẹp nhất là khi hoa rụng. Đó là bởi khi rụng, hoa anh đào không giống như những loại hoa khác, cuống hoa không vội lìa cành , không rơi rụng cả đóa hoa mà rụng từng cánh hoa một. Năm cánh hoa lần lượt thay phiên nhau nhẹ nhàng rời ra ,tung bay theo gió thổi. Cánh hoa đã nhẹ, đã mỏng, sắc hoa màu trắng hồng tung bay theo làn gió trông như những lúc hoa tuyết nhẹ rơi vào mùa đông Nhật bản. Những lúc ấy, người ta mới cảm nhận được cái đẹp trọn vẹn của hoa anh đào nở.



Một số loại anh đào
Hoa anh đào có rất nhiều loại, từ loại hoa mọc dại trên núi cho đến những loại được lai tạo kỳ công để phục vụ nhu cầu thưởng ngoạn của con người. Sau đây là một vài loại hoa tiêu biểu:

Yamazakura
Thường mọc ở phía Nam của Honshū. Nó còn có một tên gọi khác là Bạch Sơn Sakura. Khi hoa nở thì thường có màu trắng hoặc màu hồng nhạt và mùi hương khá đậm. Đặc điểm của loại hoa này là khi hoa nở cũng là lúc lá đâm chồi nảy lộc

Oyamazakura
Thường mọc ở phía Bắc của Honshū và vùng núi Hokkaido, nó còn có tên gọi khác là Hồng Sơn Sakura (Beniyama Zakura). Loại hoa này có màu hồng đậm hơn, lá và hoa cũng to hơn so với Yamazakura.

Oshimazakura
Oshimazakura có nhiều ở bán đảo Izu. Khi lá đâm chồi nảy lộc cũng là lúc hoa bắt đầu nở và cho mùi hương quyến rũ là đặc trưng của loại hoa này. Khi hết mùa hoa anh đào, người ta thường ngắt lá của loài hoa này ướp một chút muối và dùng để làm vỏ cuốn bên ngoài cơm nắm onigiri hoặc cuốn ngoài một loại bánh dày truyền thống của Nhật. Vì thế loại hoa này mới có tên gọi sakura mochi.

Edohigan
Loại hoa này thường mọc ở vùng núi Honshū, Shikoku và Kyushū. Đặc trưng của loại hoa này là trước khi lá đâm chồi nảy lộc thì những cánh hoa đã vươn mình khoe sắc, chuyển dần từ gam màu trắng sang màu hồng nhạt. Thi thoảng chúng ta bắt gặp đâu đó bên những mặt hồ hay bờ sông có loài hoa rủ xuống yểu điệu, thì đó chính là một trong số những loài hoa này.

Kasumizakura
Kasumizakura mọc rải rác ở các vùng núi từ Hokkaido đến Kyushū. Đặc trưng của loài này là có một lớp lông non bao phủ trên cánh hoa và lá, có lẽ vì thế mà nó có một cái tên khác là Mao Sơn (Keyamazakura). Loại hoa này khi nở cũng chuyển dần từ sắc trắng sang sắc hồng.

Someiyoshino
Là loài hoa pha trộn đặc tính giữa hai loài Oshimazakura Edohigan. Trên lá non và cánh hoa có lớp lông non bao phủ và khi hoa tàn thì mới là lúc lá đâm chồi nảy lộc. Hoa nở có màu hồng nhạt.
Trong số các loài anh đào thì loại Someiyoshino được trồng nhiều nhất vì loại này hoa lại nở trước rồi mới mọc lá. Cánh hoa cũng to hơn so với các loại khác và nhìn có vẻ đẹp quý phái hơn. Hơn nữa loại hoa này sinh trưởng nhanh, chỉ khoảng 10 năm đã trở thành một cây lớn và cho hoa nở nhanh hơn loại khác. Từ thời kỳ Meiji loại này đã được trồng phổ biến trên khắp nước Nhật.

Quốc hoa Nhật Bản

Với người Nhật, Sakura zensen tượng trưng cho sắc đẹp, sự mong manh và trong trắng, là loại hoa "thoắt nở thoắt tàn" nên được các samurai yêu thích, vì nó tượng trưng cho "con đường chết" của người võ sĩ (sống và chết như hoa anh đào). Khắp nơi trên đất nước Nhật Bản đều có hoa anh đào, đặc biệt ở trong các công viên, ven sông, dọc theo bờ kênh, trong sân các ngôi biệt thự. Ở Nhật Bản, hoa anh đào thường nở vào mùa xuân, tuy từng nơi mà hoa có thể nở sớm hơn hay muộn hơn. Ở miền Nam Nhật ấm áp hơn, hoa có thể nở từ cuối tháng 1 trong khi vùng Hokkaido phía Bắc Nhật Bản, hoa có thể nở vào tháng 5. Do vậy người yêu thích hoa anh đào có thể ngắm hoa theo hành trình đi từ Nam lên Bắc trong nước Nhật hàng tháng trời, đối lập với lá momizi trong sắc mùa thu, đỏ thắm dần từ Bắc xuống Nam.



Trong mùa hoa anh đào nở, nước Nhật như được bao phủ trong một đám mây hoa và những cánh hoa rơi rụng lả tả trong gió như một trận mưa hoa vừa kiêu hãnh vừa bi tráng, người Nhật thường tổ chức lễ hội mừng hoa khắp nước. Thanh niên nam nữ tổ chức cắm trại vui chơi. Các cụ già ngồi uống rượu sake dưới gốc cây. Trong khi uống sake, nếu có một cánh hoa rơi rụng vào chén rượu thì mọi người thường hân hoan cho đó là điều may mắn. Các đời thủ tướng Nhật thường tổ chức chiêu đãi các đoàn khách ngoại giao đến vườn thượng uyển Shinjuku Gyoen uống rượu ngắm hoa.
Có truyền thuyết cho rằng "sakura" là cách gọi lái từ "sakuya", trích từ tên của nữ thần Konohana-Sakuya-hime - một vị thần được nhắc đến trong cuốn lịch sử “Cổ sự ký” (Kojiki) của Nhật. Theo truyền thuyết, nữ thần này chính là người đầu tiên gieo hạt giống cây hoa anh đào trên núi Phú Sĩ nên được coi là nữ thần Sakura. Nữ thần có sắc đẹp tuyệt vời và loài hoa sakura khi nở cũng mang vẻ đẹp tựa như sắc đẹp của bà. Có lẽ vì thế người ta cho rằng tên Sakura bắt nguồn từ đó.

Mùa hoa nở
Hoa anh đào nở rộ suốt từ cuối tháng 1 cho đến đầu tháng 5 trải dài theo đường kinh tuyến của Nhật Bản. Bắt đầu từ Okinawa vào cuối tháng 1 cho đến Hokkaido vào đầu tháng 5. Do ở phía nam Okinawa thời tiết ấm áp nên hoa anh đào ở đây nở sớm nhất, tiếp theo là ở vùng Kyush, Kantou, Shikoku, còn ở Hokkaido thì phải đến đầu tháng 5, hoa anh đào mới nở. Ngoài ra còn tùy theo từng loại hoa anh đào khác nhau mà thời gian mankai cũng khác nhau. Sau thời gian mankai khoảng 1 tuần là hoa bắt đầu tàn dần

Hoa anh đào dung hợp giữa cuộc sống, sản xuấtvà tình cảm của nhân dân Nhật. Hoa nở, hoa rụng đều báo trước mùa gieo hạt xuân, mùa gặt hái....Dịch anh đào, lá anh đào, hao gỗ đều là thứ nguyên liệu rất tốt được dùng làm thuốc, chế biến thực phẩm, đóng đồ, chạm khắc...



Sự tích Hoa Anh Đào

Ngày xưa ở xứ Phù tang chưa có hoa anh đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ ,có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi ,có một đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi.
Lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm :”Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó sẽ trở thành một kiếm sĩ lừng danh”.
Cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: “Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này”.
Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một võ sĩ đạo lừng danh. Vị samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình “oan nghiệt” và chấp thuận. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen? Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng. Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên núi Phú sĩ , đêm đã tràn ngập trên xóm núi , cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động ,trầm tư bên bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ
-Anh thân yêu! Có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả ? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?
Nhìn vào bếp lửa ,chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng và nói chậm rãi rất quả quyết
- Chỉ buồn đau thôi ư? Không đâu! Đối với anh,thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả…..làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế ? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm.không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?
Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình thôi
- Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút thôi.
Cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ra ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm hồng chiếc áo kimono trắng nõn, trinh bạch. Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lửa bập bùng ,thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu!
Nhưng từ đó ,chàng trai hoàn toàn cô độc. Không samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu …. Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm :”Tha lỗi cho anh. Anh đã hiểu ra rồi…”Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra phủ gục bên cạnh mộ. Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất….tuyết không ngừng rơi….đến sáng. Tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay của mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy. Người ta dặt tên hoa là Anh đào. Hoa anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều nơi. Nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa đươc ươm mầm và trổ bông ở vùng núi Phú sĩ.

Sakura là quốc hoa của Nhật bản. Đặc điểm của nó là rơi trong khi còn đương độ tươi thắm. Hoa anh đào tượng trưng cho tinh thần võ sĩ đạo - samurai - biết chết một cách cao đẹp.

Nhật Bản có câu : "A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai" (Nếu là hoa, xin làm hoa anh đào. Nếu là người, xin làm một võ sĩ đạo) . Điều đó có nghĩa là, khi một võ sĩ đạo đối mặt với hiểm nguy, anh ta không run sợ trước cái chết, bởi vì, giống như hoa anh đào, anh ta sẽ tự đâm mình và gục xuống ngay lập tức, không ngần ngại.



Đối với người Nhật Bản, hoa anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn. Cây hoa anh đào đem tặng được xem như biểu tượng hòa bình của nước Nhật với các nước khác trên thế giới. Hoa anh đào mọc ở Triều Tiên và Mĩ không có mùi hương. Trong khi đó, ở Nhật Bản, người ta ngợi ca hương thơm của hoa anh đào trong những vần thơ. Trong ngôn ngữ Nhật, nhất là trong thơ ca, chữ ''hana'' (hoa) và ''sakura'' hầu như đồng nghĩa.

Hoa anh đào nở báo hiệu mùa xuân đến. Suốt tuần lễ thứ hai của tháng Tư, lễ hội hoa anh đào được tổ chức khắp nơi đón mùa xuân mới và mọi người tụ tập trong các buổi tiệc ngắm hoa ''ohanami'' (flower viewing) parties.

Dưới những tán cây anh đào trùng điệp muôn ngàn bông hoa hồng nhạt, người ta uống rượu sakê và ca múa, liên hoan thật vui vẻ



http://vi.wikipedia.org
http://phanchautrinhdanang.com
Bách khoa toàn thư tuổi trẻ thiên nhiên và môi trường, nhà xuất bản phụ nữa, 2005

~ 13/10/09 0 nhận xét

Người giữ nụ cười của lớp

Lớp tui nhiều nhân tài gây tiếng cười lắm. Tui chỉ mới "tóm" được có 2 người thôi. Khi nào có cơ hội tui sẽ bổ sung cho đầy đủ ^_^.Nhiệm vụ bây giờ rất khó khăn, "săn lùng" và "lu giữ" hình ảnh các vị ấy mọi lúc mọi nơi.Chà!..tui phải đóng vai "điệp viên" rồi đây ^_^




Người gây cười mọi lúc mọi nơi - Phan Hoàng Nguyên - Hoài Linh thứ 2 cảu lớp tui đó! ^_^

~ 0 nhận xét

Đi thăm nhà Bác


Tui đứng tên trong blog này nên tui được ưu tiên xuất hiện trước ^_^, dễ hiểu quá! (ha... ha...đó là quyền lợi đấy @_@)


Phụ nữ của 3 thế hệ: ngoại tui, má của tui và tui ^_^. Sao ai cũng đẹp hết zẫy trời(hi...hi...)Cái này hổng phải đi thăm nhà Bác đâu nha, mà là đi đám cưới, thấy đẹp đẹp nên đưa zô luôn ^_^


Em họ và má tui đó, nhìn 2 người sao giống xã hội đen ghê luôn. Sợ quá!




Hai tấm này là tui ăn theo đó, thấy người ta đeo kính cũng hay hay nên cũng bày đặt - hóa ra....ghê quá hổng giám nhìn luôn


Ba ơi chụp đến đi, cười mỏi miệng quá.Nắng đen hết rầu nè ^_^








Sao giống hòn vọng phu thời hiện đại ghê! ^_^


Giá như tất cả thứ có hình của Bác này đều là của mình nhỉ!


Trời ơi chụp chưa zẫy, sao hổng thấy nói gì hết trơn. Mặt ai cũng xị hết rồi nè! ^_^






Nhìn đi nhìn lại thấy tui chụp toàn nữ không àh.Có lẽ tui là con gái nên tui hiểu được những vất vả của những người phụ nữ nhà tui. Phải được ưu tiên chớ!

~ 11/10/09 0 nhận xét

Một tuần đầy kỉ niệm

Thứ 7 tuần trước là trung thu, trước đó 1 ngày chúng tôi đi rước đèn. Trời lại mưa nhưng may sao lúc sau lại tạnh, lần đầu tiên trong 3 năm học tui mới đi thế này. Hôm đấy cổ vũ cho đèn của lớp mà khan cả giọng (đèn của Đại Học Đà Lạt vừa to vừa nhiều, số lượng cổ động viên lại đông nữa. Phải cổ vũ nhiệt tình mới bù lại đựợc chứ ^_^. Nếu được bình chọn chắc tui là cổ động viên nhiệt tình nhất đó, la to nhất chớ bộ)Cứ tưởng là hôm sau sẽ giống nàng tiên cá (mất giọng ấy mà) nhưng may quá vẫn còn nói dược ^_^ hơn 11h mới về tới nhà đấy, kỉ lục luôn. Tiếc là hôm đó không có ảnh, tiếc đứt ruột luôn đó.
Cách đây 4 ngày, nhóm làm bài Cemina đi chơi. Đây cũng là lần đi đáng nhớ nữa của tui đó. Zui cực kì luôn, không tả được. Nhưng cũng có chuyện... thôi nhắc tới nó thì không còn gì vui nữa.Xuất phát từ Đà Lạt để xuống nhà của Khuyên. Ở đây ăn trưa và bàn kết hoạch (trước đó thì hình như là chưa có ý định gì hết, chỉ đơn giản là di chơi thôi).



Hơn 13h 1tí lại đi xuốn tiếp nhà của Phụng, nhà Phụng đang đổ bấnh xèo nữa, sướng thật, no kềnh bụng luôn.Nhà của Phụng tuy không rộng nhưng phần nào ra phần đó và đặc biệt là nó rất ấm cúng (mình nghĩ thế). Địa điểm tiếp theo là Thác Bảo Đại. Nơi này đang làm nên chưa bán vé (sinh viên như tụi tui chỉ trông chờ có thế thôi @_@ )Thác đẹp lắm nhưng tiếc là đi trúng hôm nước lớn nên ko thể đi vòng ra phía sau của thác được. Cảm giác vui của chuyến đi không lâu thì bị....năn nỉ cả tiếng đồng hồ cũng không xong, trên đường về lại gặp mưa, trời lại tối nên không lên đèo về được, đành ở lại nhà Khuyên chứ sao giờ. Ăn tối, chơi bài và đi ngủ. Chưa bao giờ mình thấy vui và ấm áp đến thế.9 người ở 3 phòng, tụi con gái tụi mình có mấy khi được thế này đâu, nằm nói đủ thứ chuyện đến khi ngủ lúc nào không biết luôn. Sáng hôm sau, kéo nhau ra chợ giải quyết cái bụng trước đã rồi tính sau ^_^. Đường nào hôm nay cũng được nghỉ học, đã ở đây rồi thì...chơi tiếp chứ, về nhà cũng không làm gì, chỉ ngủ thôi.



Thế là xuống nhà ông nội của Phụng chơi, tụi mình được đi câu cá đó. Ông của Phụng có nuôi gà, vịt, có ao cá, vườn trồng ngô...giống như ở quê lắm, thích thật! Câu cá, chiên cá và....ăn cá ^_^. Gần chiều thì tụi mình về lại Đà Lạt
Đúng là cuộc sống!, đôi khi thấy vô vị, nhàm chán nhưng đôi khi lại rất hạnh phúc. Càng sống càng biết nhiều, càng học được nhiều ^_^
Mà có hình đi chơi đấy, các bạn xem mục album ảnh nha. Chụp nhiều lắm nhưng chắc chỉ đưa vào tấm thôi. Đưa hết treo máy là cái chắc luôn @_@....^_^
Hôm thứ 6 vừa rồi, mình đi hiến máu (lần đầu tiên đấy, 2 năm trước cũng muốn đi nhưng toàn gặp sự cố hkông àh) Mà nói thật là tui sợ kim tiêm lắm lắm đó. Hôm đó nhìn thấy nó cũng sờ sợ nên cố nói nhiều để át cảm giác đó đi. Có sợ thì cũng đã xong rồi. Lấy màu thì không đau nhưng lúc đưa kim tiêm vào sao mà....ghê quá. "Không có thành công nào lớn hơn là chiến thắng chính mình", trong chuyện này chắc tui thắng được 1 nữa rồi Ha..ha...
Thứ 3 tuần sau tui đi Bảo Lộc nữa (đi với anh chị khóa trước và thầy). Thế nào cũng có chuyện để nói đây ^_^

~ 10/10/09 0 nhận xét

Tulip - biểu trưng của đất nước Hà Lan



“ Vườn hoa Tây Âu” đó là Hà Lan, vẫn được gọi là đất nước của hoa Tulip. Hoa Tulip, cối xay gió, phoma, và guốc gỗ là 4 thứ tiêu biểu của Hà Lan. Người Hà Lan xưa nay vẫn coi hoa Tulip là tượng trưng cho vẻ đẹp, sự trang trọng và quí phái. (có ý kiến cho rằng Tulip tượng trưng cho SỰ SỐNG và SỰ PHÌ NHIÊU, MÀU MỠ). Người ta tin rằng Tulip sẽ bảo vệ những ai gieo trồng chúng vì những bông hoa này là loại dành riêng cho những thiên thần bé nhỏ và các bà tiên, những người thường quây quần dưới các bông hoa và hát cho nhau các bài hát ru con
Hoa tulip thuộc họ bách hợp (huệ) (liliaceae), thân vẩy, mọc ngầm, chịu lạnh, hoa nổi hình kim hoặc hình chén, bông to và rất đẹp, hoa bọc sáu cánh, chia làm ra hai hàng trong ngoài; hoa có nhiều màu sắc khác nhau. Người làm vườn phân loại thực vật theo thói quen ra thành 2 loại: giống sớm và giống muộn. Giống sớm cây ngắn, chỉ cao khoảng 20cm, có hoa đơn hoa kép, đều thơm. Giống Tulip muộn, cây cao, chỉ có hoa cánh đơn, không thơm.
(“Love’s Labour’s lost” – William Shakespeare (1564-1616))

Phân loại khoa học:
• Giới (regnum): Plantae.
• Ngành (divisio): Magnoliophyta.
• Lớp (class): Liliopsida.
• Bộ (ordo): Liliales.
• Họ (familia): Liliaceae.
• Chi (genus): Tulipa

Ý nghĩa các màu hoa
- Hoa tulip: Lời bày tỏ của tình yêu.
- Hoa tulíp đỏ: hãy tin anh! Sự tuyên bố của tình yêu, tỏ lòng yêu chưa được đáp lại.
- Hoa tulíp vàng: tỏ tình yêu nhưng không hi vọng, một tình yêu tuyệt vọng.
- Hoa tulíp trắng: tỏ lòng yêu quý.
- Hoa tulíp xanh: tỏ lòng chân thành.
- Hoa tulip nhiều màu sắc: đôi mắt đẹp



Hoa tulip được trồng chủ yếu ở vùng Lisse nằm giữa Amsterdam và The Hague. Lisse là nơi có vườn hoa Kenkenhof. Hằng năm, cứ vào mùa hoa (tulip bắt đầu nở rộ vào những ngày cuối tháng 4 cho đến gần hết tháng 5). Cách Amsterdam một tiếng đi tàu, Keukenhof là khu vườn lớn nhất thế giới với bảy triệu hoa tulip đủ màu sắc. Mở cửa hàng năm vào ngày 20.3 cho đến 20.5 (mỗi năm có thể khác một chút), công viên đón gần bảy trăm nghìn lượt du khách, nhiếp ảnh gia, phóng viên, v.v... đến từ rất nhiều nơi trên thế giới.
Hoa Tulip được ưa chuộng ở nhiều vùng khác nhau trên thế giới, chúng mau chóng được ưa thích tại Châu Âu. Từ năm 1644 đến 1647, Hà Lan là nước điêu đứng vì chứng nghiện hoa Tulip. Trong những năm này, những mầm Tulip được bán với giá rất cao và nhiều kẻ đầu cơ đã trở nên giàu có. Tới thời của nữ hoàng Victoria, khi một người đàn ông tặng cho người yêu một hoa Tulip đỏ, có nghĩ anh ta muốn nói: "Em rất xinh đẹp, nếu anh được ngắm em chỉ một chút thôi thì gương mặt anh sẽ bừng lên như lửa và trái tim anh sẽ cháy thành than".



Hà Lan có phải là quê hương của loài hoa Tuylip?
Tulip giờ đây đã trở thành một phần không tách rời khỏi những di sản của Hà Lan, vì thế luôn có một sự hiểu lầm, một sự ngộ nhận rằng Hà Lan là quê hương của loài hoa độc đáo này. Thực tế không phải như vậy. Nguồn gốc của loài hoa kiêu sa này thực tế lại nằm ở vùng Trung Á. Vùng đất khởi tổ của loài hoa này nằm ở dãy Thiên Sơn và dãy Pamir gần Islamabad ngày nay, vùng gần giữa biên giới Nga và Trung Quốc. Chính từ khu vực này, loài hoa Tulip đã phát triển rộng sang các khu vực khác về phía Tây và Tây Bắc, về phía Đông thì sang tận Trung Quốc và Mông Cổ. Vùng đất quê hương thứ hai của Tulip dần hình thành là vùng Ai-dắc-bai-zan và Ac-mê-nia. Từ những khu vực này, loài hoa Tulip lại tiếp tục phát triển mạnh sang những vùng đất lân cận, trong đó có cả những vùng đất bao la của Châu Âu. Ngày nay, chúng ta vẫn có tìm thấy loài hoa này mọc tự nhiên rất nhiều ở rất nhiều nơi trên các quốc gia Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, vịnh Ban-căng, Thuỵ Sĩ, Pháp và Ý. Theo thống kê, có không quá 150 giống Tulip có nguồn gốc tự nhiên từ Châu Âu.



Ai đã mang hoa Tulip đến cho đất nước Hà Lan?
Lịch sử của hoa Tulip Hà Lan được bắt đầu vào năm 1593 khi nhà thực vật học Carolus Clusius (1526 - 1609), người rất nổi tiếng ở Viên và Prague với những công trình nghiên cứu về các loại cây thuốc , đến Hà Lan và trở thành nhà thực vật học đứng đầu vườn thực vật của trường Đại học Leiden. Ông sẽ không làm được điều này nếu không nhờ vào sự giúp đỡ của một người bạn thân - Flemish De Busbecq. Trong thời gian làm sứ giả ở Constantinople - Thỗ Nhĩ Kì, Flemish De Busbecq đã từng bị lôi cuốn bởi một loài hoa đẹp được trồng trong các vườn hoa cung điện: hoa Tulip (hay còn gọi là hoa Uất Kim Cương). Chính ông đã gửi một ít củ giống hoa về cho Clusius để trồng chúng tại vườn hoa Leiden. Với sự phụ tá của Cluyt, một nhà thực vật học và một dược sĩ tài năng sống ở thị trấn Delft, phía nam thành phố Hague, Clusius đã trồng những bông hoa Tulip đầu tiên ở Hà Lan. Những câu chuyện về loài hoa đặc biệt này được truyền đi nhanh chóng. Bị lôi cuốn bởi vẻ đẹp của hoa, người Hà Lan giàu có đã chuẩn bị một số lượng tiền lớn vào việc đầu tư một củ giống hoa Tulip. Người Hà Lan luôn luôn được coi là những doanh nhân rất sắc sảo bởi vì những người mua từ nước ngoài đã xuất hiện trên thị trường này trước đó từ rất lâu. Hoa Tulip đã trở nên đắt đỏ và đã từng được xếp vào hàng phát triến giống như cơn sốt vàng, tương tự như cơn sốt Internet trong những năm 90. Có chuyện ở một đường phố Amutstan, vào thời hoa đắt nhất, giá ba cây hoa Tulip bằng một căn phòng đẹp.



Hoa Tulip từ đó và cho đến bây giờ là một trong những sản phẩm xuất khẩu chủ đạo của Hà Lan và cũng là nước xuất khẩu hoa Tulip lớn nhất thế giới, tới 125 quốc gia trên thế giới. Phần lớn được xuất khẩu sang các thị trường Mỹ, Đức và Nhật, còn lại hàng tỷ củ giống hoa vẫn được giữ lại ở Hà Lan.

Cái tên Tulip bắt nguồn từ đâu?
Một số ý kiến cho rằng loài hoa Tulip là loài hoa quốc gia của đất nước Iran và Thổ Nhĩ Kỳ và hình ảnh hoa Tulip được khắc hoạ rất nhiều trong nghệ thuật dân gian của nước Ba Tư cũ và Thổ Nhĩ Kỳ. Cái tên châu Âu Tulip được bắt nguồn từ một từ trong tiếng Nam Tư có nghĩa là “Turban”: khăn xếp. Điều này xuất phát từ tập quán cài hoa lên chỗ xếp khăn của người Thổ Nhĩ Kỳ. Cũng có thể người ta sử dụng từ này bởi một đặc điểm của loài hoa này là khi chưa nở rộ nó trông rất giống một chiếc mũ không vành, hay một cái khăn xếp.

Nguồn Gốc Hoa Tulip.
Người ta không biết rõ là hoa tulip có tự khi nào, chỉ biết hoa tulip được bắt nguồn từ Thổ Nhĩ Kì. Hoa Tulip rất được người Thổ Nhĩ Kì ưa thích, thậm chí họ còn ngưỡng mộ loài hoa này đến độ sùng bái vì Tulip có rất nhiều màu tuyệt vời như vàng, tím, tía nhạt, tím thẩm, đỏ thắm, hồng tươi....
Tên gọi của hoa tulip theo tiếng Thỗ Nhĩ Kì là “TULIPAN”, sở dĩ cái tên này là vì hình dáng của hoa tulip trông giống như chiếc khăn bịt đầu của người dân Thổ Nhĩ Kì thời đó.
Có một chuyện kể rằng, Vua của Thổ Nhĩ Kì trước hôm đám cưới của mình 1 ngày, đã ban lệnh cho người làm vườn của mình là trong ngày cưới phải có nhiều thật nhiều hoa tulip để trưng bày trong cung đình, cũng như ngoài vườn phải có đầy hoa tulip nở...vấn đề là ở chỗ lúc đó là vào tháng 11. Người làm vườn đã tìm và nhờ 1 đạo sĩ thổi sáo suốt 1 ngày một đêm...và kì lạ thay.... sáng sớm hôm đó... cả vườn hoa tulip đều nở rộ, khoe hương sắc... Vị vua rất vui mừng đã ban thưởng cho người làm vườn 1 thanh vàng rất có giá trị. Người làm vườn đã trao tặng lại cho người đạo sĩ vì công lao đó là do người đạo sĩ tạo nên



Hoa Tulip đen
Từ xa xưa khi bóng tối của màn đêm còn ngự trị, con người đã xem màu đen là huyền bí, có sức mạnh siêu nhiên. Nên không ngạc nhiên khi hoa màu đen (hồng đen, tuplip đen - những đặc điểm ngược với tự nhiên) luôn thu hút sự quan tâm đặc biệt của con người. Người ta tin về vẻ đẹp và sức mạnh tâm linh của nó và gắn cho nó nhiều huyền thoại, huyễn hoặc
Từ thế kỷ 17, người Hà Lan đã cố gắng lai tạo để cho ra những bông hoa tulip màu đen. Nhưng kết quả là luôn thất bại. Ngày nay, người ta cũng tạo ra được hoa tulip màu đen với những bí quyết bí mật và gắn cho nó những cái tên rất "kêu" như "Queen of Night"... Nhưng thực sự màu đen đó như thế nào? Chỉ là màu tím sẫm (dark purple) đối với hoa tulip hay màu đỏ sẫm (very dark red) đối với hoa hồng. Nhưng, người ta vẫn xem chúng là... màu đen như mong đợi



























lấy từ: 1.http://linhvurainbow.blogspot.com
2.Bách khoa toàn thư tuổi trẻ thiên nhiên và môi trường, nhà xuất bản phụ nữ, Hà Nội 2005)

~ 7/10/09 6 nhận xét

Hoa Mai - Biểu trưng của Trung Quốc

- Hoa mai tượng trưng cho tinh thần ko sợ giá lạnh vượt lên băng tuyết, là biểu trưng của Trung Quốc.
- Nhà thơ yêu nước Lâm Hòa Tĩnh suốt đời sống độc thân, lấy hoa mai làm bạn, gọi là "vợ mai", đã làm thơ ca ngợi hình ảnh thanh cao của hoa mai:
"Dáng nghiêng nước cạn thưa thưa ảnh
Hương trầm lay động bóng trăng khuya"
- Tôn Trung Sơn sau khi lật đổ Vương triều nhà Thanh, thành lập Trung Hoa Dân Quốc đã dùng 5 cánh hoa mai tượng trưng cho 5 màu cờ thể hiện tinh thần đòan kết các dân tộc.
- Năm 1982, để kỉ niệm quan hệ bang giao giữa Trung & nhật, người ta đã phát hành con tem "hoa mai" & "hoa anh đào", chính là 2 lòai hoa biểu trưng cho 2 nước.
*Cây hoa mai là cây thân mộc họ Tường vi (Rosaceae). Thường cao 4-5m(có khi tới 10m ). Lá rộng hình trứng có đuôi nhọn, cuống lá 2 tuyến lồi. Thường có 5 cánh(hoặc nhiều hơn: bội của 5), có các màu: trắng, đỏ, đỏ mực & phớt hồng(đào phai). Hoa nở trước khi ra lá, thơm mát. Hiện đã lai tạo hơn 200 giống có đủ màu sắc, có hoa đơn hoa kép. Giống hoa đơn thường ra quả sau hoa, quả rất chua. Còn giống hoa kép thường ko ra quả, chỉ để ngắm.
Mai còn đc liệt vào hàng "tứ quân tử" gồm: tùng, cúc, trúc, mai. Do kiên nghị ko kém gì tùng bách, mềm dẻo ngang với trúc tre nên mai đc xếp đứng đầu 4 cây quân tử.













Sự tích hoa mai
Ngày xửa... Ngày xưa... Có một cô bé rất giàu lòng yêu thương. Cô yêu bố mẹ mình, chị mình đã đành, cô còn yêu cả bà con quanh xóm, yêu cả ba ông Táo bằng đá núi đêm ngày chịu khói lửa để nấu cơm, hầm ngô, nướng thịt cho mọi người ăn. Một lần, thương ba ông Táo, trời đã nóng lại chịu lửa suốt ngày đêm, cô bé mới lên năm ấy đã lấy một gáo nước to dội luôn lên đầu ba ông. Tro khói bốc lên mù mịt. ông Táo già nhất vụt hiện ra nói:

- Cháu thương ta nhưng chưa hiểu ta. Lửa càng nóng, ta càng vui. Cháu mà dội nước thì có ngày ta bị cảm mất.

Từ đấy, cô bé không dội nước lên đầu ba ông Táo nữa. Nhưng ông Táo già thì thỉnh thoảng lại hiện lên trò chuyện với hai chị em cô bé trong chốc lát. Một hôm thương ông, cô em hỏi:

- Ông thích lửa thôi à? Ông còn thích gì nữa không?

-Có chứ! Năm sắp hết. ông phải về trời! Cháu bắt cho ông con cá chép ông cưỡi về Trời thì ông thích nhất. Cô bé liền rủ chị đi bắt cho bằng được một con cá chép về. Cô bỏ ngay vào bếp lửa rồi nói:

- Ông Táo ơi! Chúng cháu biếu ông con chép này đây!

Con cá chép vụt biến mất. Tối hăm ba Tết, quả nhiên hai chị em thấy ông hiện ra, sau đó cưỡi con cá chép như cưỡi ngựa, bay ra khỏi nhà và bay cao mãi lên trời... Bố cô bé là một người đi săn thú rất tài giỏi. Ông thường chỉ thích đi săn thú dữ. Ông bảo:

- Còn thú ác thì tôi còn đi săn cho kỳ hết!

Ông không muốn truyền nghề cho con mình, vì cả hai đều là gái. Nhưng cô em lại rất thích nghề của cha. Lên năm cô đã xin cha dạy cho mình đủ cả côn, quyền và đao kiếm. Cô tuy bé người nhưng nhanh nhẹn vô cùng, và về sức mạnh của đôi tay cô, người cha cũng phải kinh ngạc. Lên chín, cô đã hăm hở xin theo cha đi săn thú. Người mẹ và người chị lo lắng, nhưng cô bé đã thưa ngay:

- Con không giết được con mồi bằng một nhát như cha thì con đâm ba nhát, năm nhát, mẹ và chị cứ yên tâm.

Nói sao làm vậy, cô bé lần đầu theo cha đi săn đã giết ngay được một con lợn lòi rất hung dữ... Trong vùng bỗng xuất hiện một con quái đầu người mình báo. Bà con ai cũng lo lắng, khiếp sợ. Vì con quái vật chỉ thích ăn thịt người, nhất là thịt trẻ con. Người cha liền dẫn cô gái nhỏ đi tìm quái vật để giết. Người mẹ và chị can ngăn nhưng không được. Người cha bảo:

- Tôi chỉ cho nó đi theo để xem, còn diệt quái ác là việc của tôi, hai mẹ con đừng lo.

Hai cha con đi được mấy ngày thì có tin con quái đã bị người cha giết chết thật. Bữa hai cha con trở về, bà con trong vùng mang rượu, gà vịt đến làm cỗ ăn mừng. Cô gái nhỏ không quên đặt vào bếp lửa một con cá chép và khấn với ông Táo già:

- Chúng cháu xin gửi biếu ông con chép để thỉnh thoảng ông cưỡi đi chơi.

Ông Táo già lại hiện lên cám ơn cô bé và hỏi:

- Cháu thấy con quái có sợ không?

- Cháu chỉ thích được cha cháu cho cháu được cùng đánh với nó, nhưng cha cháu không chịu.

Người cha sau đó bỗng bị ốm nặng. Người mẹ và hai cô gái hết lòng chăm sóc. Bệnh người cha có đỡ, nhưng sức khỏe thì không còn được như trước nữa. Vài năm sau, ở vùng trong xa, bỗng xuất hiện một con quái cũng đầu người nhưng mình trăn. Con quái này có sức khỏe ghê gớm. Nó có thể quấn chết một con bò mộng chỉ trong chớp mắt. Nó lại cũng thích ăn thịt trẻ con và có thể ăn một lúc đến mấy đứa. Bà con vùng đó liền cử người ra mời cha con người đã giết con quái đầu người mình báo vào diệt quái giúp bà con. Người cha nhìn cô gái nhỏ của mình hỏi:

- Liệu con có nhận lời đi giúp bà con không?

Cô gái nhỏ liền đáp:

- Con xin cha mẹ và chị để cho con đi!

Người cha nói:

- Cha sẽ cùng đi với con, nhưng cha chỉ giúp con thôi. Lần này chính con phải lo diệt quái đấy. Người mẹ và chị càng lo lắng gấp bội.

- Ông ơi! Đường từ đây vào đó xa xôi cách trở. Quái thì dữ ác mà con bé thì mới mười bốn tuổi, tôi sợ lắm.

- Cha ơi! Cha và em nhận lời, rủi có chuyện gì thì mẹ và con làm sao sống nổi.

Cô gái nhỏ liền thưa:

- Mẹ và chị à, con tuy còn nhỏ nhưng con có đủ sức để diệt quái. Bà con đã ra nhờ lẽ nào mình lại từ chối. Mẹ và chị cứ yên lòng. Cha và con diệt xong quái sẽ trở về ngay.

Thấy không can ngăn được, người mẹ và chị đành lo chuẩn bị mọi thứ cho hai cha con lên đường. Trước đó người mẹ đã may áo mới cho hai con ăn tết, bây giờ bà liền hỏi cô gái nhỏ:

- Con muốn mẹ nhuộm áo cho con màu gì?

Cô bé nhìn ra ngoài đồi núi, rồi đáp:

- Con rất thích màu vàng!

Người mẹ liền giã nghệ nhuộm cho con một màu vàng thật tươi. Ngày lên đường, cô bé mặc chiếc áo vàng, nhìn càng khỏe, càng đẹp. Cô nói với mẹ và chị:

- Diệt xong con quái lúc về con sẽ mặc áo này cho mẹ và chị nhận ra được con ngay từ xa...

Trước khi đi cô gái cũng không quên khấn chào ông Táo đá núi và hứa:

- Cháu sẽ trở về kể chuyện diệt quái cho ông nghe.

Ông Táo liền hiện ra nói:

- Chúc hai cha con mau trừ được quái. ông sẽ chờ ngày trở về...

Hai cha con đi ròng rã hơn một tháng trời mới vào đến nơi có con quái đầu người mình rắn. Nghỉ ngơi được dăm ba ngày, hai người liền đi tìm quái để diệt. Hai cha con đánh nhau với nó hai ngày liền mà không diệt nổi. Sức của người cha thì cứ yếu dần. Cô bé liền thưa với cha:

- Cha ơi! Ngày mai cha cứ để cho con bám sát nó. Con sẽ đâm một con dao găm chặt đuôi nó vào thân cây này, đâm một con dao cắm chặt mình nó vào thân cây khác. Nó không quăng mình đi được thì ta sẽ lựa thế mà chặt đầu nó đi. Người cha biết cách đánh đó hay nhưng rất nguy hiểm.

Tin vào tài nghệ của con, ông gật đầu:

- Được! Nhưng con phải đề phòng cẩn thận nếu nó dứt được đuôi ra.

- Cha cứ yên tâm.

Ngày hôm sau theo cách đánh ấy, hai cha con quả đã diệt được quái. Nhưng trước khi chết nó đã quẫy mạnh một cái, dứt được cái đuôi ra khỏi mũi dao. Sau đó nó liền cuốn ngay lấy người cô bé. Cô bé vừa chặt được cái đầu con quái thì cũng bị con quái quấn gẫy cả xương mềm nhũn cả người. Thấy con gái yêu của mình chết, người cha buông rơi cả thanh kiếm, chạy đến đỡ lấy xác con. Bà con trong vùng cũng vừa chạy đến. Họ đem xác cô gái về chôn cất rồi lập đền thờ. Nhưng cô gái đâu chịu chết như vậy. Vì cô biết rằng cha mẹ chị mình cùng bà con vùng trong, vùng ngoài đều yêu quý mình, mà cô cũng yêu quý và muốn sống với họ. Cô xin thần Đất giúp cô biến thành một con chim lông vàng rực rỡ, một con chim chưa ai thấy bao giờ rồi bay về quê nhà xin gặp ông Táo đá núi:

- Ông ơi! Cháu bị con quái quấn chết. Nhưng cháu mà chết thì mẹ cháu, chị cháu làm sao sống nổi. Vậy đêm nay hăm ba Tết, ông có về trời ông hãy tâu với trời cho cháu sống lại...

Ông Táo đá núi liền hứa:

- Được, ông sẽ tâu giúp cho cháu...

Con chim lông vàng rực rỡ liền bay xuống chỗ mẹ và chị đang ngồi, kêu lên mấy tiếng rồi bay đi. Cũng vừa lúc đó người mẹ và chị biết tin là cô gái nhỏ đã không còn nữa. Bà mẹ ngã ra chết giấc bên bếp lửa. ông Táo đá núi liền đưa hai bàn tay ấm nóng áp vào trán cho bà tỉnh lại và nói ngay:

- Bà cứ yên tâm. Đêm nay về trời, tôi sẽ xin trời cho cháu sống lại.

Hai mẹ con nghe nói mừng quá liền sụp xuống lạy tạ ơn. Ông Táo đi tối hăm ba thì tối hăm tám ông trở về hạ giới. ông nói với hai mẹ con:

- Trời rất thương cô bé nhưng cháu chết đã quá ngày, xin sống lại quá chậm. Vì vậy trời chỉ có thể cứu cho cháu mỗi năm sống lại được chín ngày.

Hai mẹ con nghe nói vừa buồn nhưng cũng vừa mừng. Thôi cứ được trông thấy con, thấy em trong giây lát cũng đã đỡ khổ rồi. Huống gì lại được thấy đến chín ngày. Bà mẹ liền hỏi:

- Ông ơi! Bao giờ thì cháu sống lại được?

- Tùy hai mẹ con cứ cầu trời sống từ ngày nào, trời sẽ cho ngày ấy.

- Vậy nhờ ông xin cho cháu sống lại ngay đêm nay!

- Đêm nay thì chưa được, sớm nhất là phải từ đêm mai!

- Vâng, ông xin cho cháu sống lại từ đêm mai vậy!

Hai mẹ con suốt đêm hôm ấy cứ thức mãi. Cả ngày hôm sau, hai mẹ con đều chẳng muốn làm gì. Chỉ mong cho trời chóng tối. Chờ mãi rồi trời cũng tối thật. Hai mẹ con hồi hộp đợi, không biết con mình, em mình sẽ sống lại trở về như thế nào. Định khấn gọi ông Táo thì bỗng nghe ngoài cổng có tiếng gọi:

- Mẹ ơi! Chị ơi!

Hai mẹ con vụt chạy ra và thấy đúng là cô gái nhỏ đã trở về. Trong chiếc áo vàng vẫn sáng lên nhìn rất rõ. Ba mẹ con ôm nhau khóc như mưa. Ngày hôm sau người cha cũng từ vùng trong trở về. Dọc đường thương con, thương vợ ông chưa biết sẽ nói gì cho vợ và con ở nhà đỡ khổ. Không ngờ khi về đến nhà đã thấy cô gái nhỏ đang nằm ngủ bên cạnh mẹ và chị. Ông dụi mắt tưởng là con bé nhà ai đến chơi. Khi biết cô gái nhỏ đã được sống lại, trở về ông liền ôm chầm lấy con và cứ để cho nước mắt chảy dài trên má.

Cô gái nhỏ ăn Tết với cha mẹ và chị đúng chín ngày. Trong chín ngày đó, cô gái nhỏ dành làm hết mọi công việc để giúp cha mẹ, giúp chị. Nhưng cả nhà lại không muốn cô gái làm việc gì. Trong chín ngày, họ sống bù cho cả một năm sắp phải xa nhau. Đến đêm thứ chín trời vừa tối, cô bé vừa kịp ôm lấy cha, mẹ và chị để chào ra đi thì người cô bỗng cứ mờ dần như sương khói rồi biến mất. Cả nhà buồn rầu, thương nhớ cô gái nhỏ vô cùng. Nhưng nghĩ đến chuyện Tết năm sau, cô sẽ về, mọi người lại ôn ủi nhau, lại kiên nhẫn chờ đợi...

Và năm sau, cũng vào chiều hai chín Tết, cô gái nhỏ áo vàng lại trở về ăn Tết với gia đình rồi đến tối mồng Bảy lại ra đi... Năm nào cũng thế. Nghe chuyện lạ, người vùng trong liền cử người ra mời cả gia đình vào sinh sống trong đó để bà con được trả ơn và gặp lại cô gái nhỏ đã giúp bà con diệt được con quái đầu người mình trăn. Thấy sức người cha đã suy yếu, cả nhà bàn với nhau và nhận lời.

Từ đấy, hàng năm, cô gái nhỏ áo vàng lại trở về sống chín ngày cuối năm, đầu Xuân với cha mẹ, với bà con vùng trong. Khi cha mẹ và chị đều mất cả, cô gái không về nữa. Cô hóa thành một cây hoa ngay ở ngôi đền bà con đã dựng lên để thờ cô. Cây ấy hầu như cả năm chỉ có lá, nhưng cứ vào khoảng gần Tết, hoa lại nở đầy. Hoa màu vàng tươi như màu áo của cô gái nhỏ ngày trước.

Hoa vui Tết với bà con khoảng chín mười ngày rồi rụng xuống đất, biến mất để năm sau lại trở về. Cây hoa ấy ngày nay ta gọi là cây Mai Vàng. Ngày Tết ở miền Trung và ở Nam Bộ, bà con thường mua một cành mai vàng về cắm trên bàn thờ ông bà. Họ tin rằng, có cành mai vàng vừa đẹp nhà vừa vui Tết lại vừa có thể xua đuổi được hết các loài ma quái trong suốt cả năm.


Màu vàng của hoa mai giống như màu áo của cô bé

(http://z4.invisionfree.com/A5lhp/index.php?showtopic=94&view=getnewpost)
(http://truyencotich.org/)

~ 3/10/09 2 nhận xét

1. Hoa mẫu đơn: Vua của muôn hoa





Hoa mẫu đơn tên khoa học: Paconie Suffruticosa
Thuộc họ thược dược, biệt danh: Lộc phỉ, Thử cô, Bạch truật, Bạch lượng kim, Mộc thược dược, Lan Dương hoa, Phú quí hoa, quốc sắc thiên hương, vương hoa...
Xuất xứ hoa từ cao nguyên Tây Bắc Trung Quốc, trong thung lũng Thiểm Cam Ninh, Sơn Cốc Ba quận thuộc dải Tần Linh, hiện nay trong vùng núi các tỉnh Thiểm Tây, Cam Túc, Tứ Xuyên, Hà Nam vẫn còn thấy có cây mọc hoang.




Hoa mẫu đơn là loại cây "lạc diệp quá mộc" (rụng lá mọc thành bụi) cao từ 1-2 mét, có khi đã cao đến 3 mét, phân cành nhánh nhiều, lá rộng bản, mọc đối thẳng đứng, hình trứng tròn, đầu lá có từ 3 đến 5 khía, cuống lá dài, co bộ toàn lục, bề mặt lá cung xanh lục, mặt trái màu tro lục, có phấn trắng, trơn nhẵn không lông hoặc có lông mịn nhỏ, hoa lưỡng tính mọc đơn trên đầu cành, đường kính từ 10 đến 30 cm, nhiều nhụy đực, toàn bộ bị hoa bàn bao vây, cánh nụ 5 màu lục, cánh hoa nguyên bản có từ 5 đến 6 cánh, trải qua thời gian di thực trồng một bộ phận nhụy đực biến thành cánh hoa, hoa trở thành cánh kép, có đến 3, 4 tầng. Số cánh hoa ít gọi là "đa diệp", hoa có các màu sắc từ trắng, vàng, đỏ, phấn, lục, tím, tím than, nhung... hoa kết thành trái chùm loại quả, có bẹ, chín nứt ra, gọi là loại quả "cốt đột" quả đầy lông mềm mịn, đến lúc chín quả nứt ra có chừng 5-15 hạt giống lớn hình móp méo không tròn, 1.000 hạt cân đuợc khoảng 250-300gr, nẩy mầm độ 60-90%, thời gian ra hoa thông thường tại Lạc Dương là tháng 4-5, tại Thuợng Hải là trung tuần tháng 4, tại Hà Trạch cũng trung tuần tháng 4, tại Bắc Kinh đến thượng tuần tháng 5 mới ra hoa...



Một giống của Paeonia lactiflora


Một số loài

Các loài thân thảo

Khoảng 30-35 loài thuộc dạng thân thảo, các tên gọi phổ biến là thược dược, xích thược (các loài có hoa đỏ), bạch thược (các loài có hoa trắng) v.v.

Paeonia abchasica
Paeonia anomala: thược dược lá hẹp

Paeonia anomala anomala: thược dược Tân Cương
Paeonia anomala veitchii: thược dược Veitch, Xuyên xích thược
Paeonia anomala thứ intermedia: khối căn thược dược

Paeonia brownii: thược dược Brown
Paeonia californica: thược dược California
Paeonia cambessedesii
Paeonia caucasica
Paeonia clusii
Paeonia coriacea
Paeonia daurica
Paeonia emodi
: thược dược nhiều hoa
Paeonia hirsuta
Paeonia japonica
: thược dược Nhật Bản
Paeonia kesrouanensis: thược dược Syria
Paeonia lactiflora: thược dược Trung Quốc, thược dược, bạch thược

Paeonia lactiflora thứ trichocarpa: thược dược quả lông

Paeonia macrophylla
Paeonia mairei
: thược dược mĩ lệ
Paeonia mascula: thược dược Balkan
Paeonia mlokosewitschii: thược dược vàng
Paeonia obovata: thảo thược dược

Paeonia obovata obovata: thảo thược dược
Paeonia obovata willmottiae: nghĩ thảo thược dược
Paeonia obovata thứ willmottiae: thảo thược dược lá lông


Paeonia officinalis: thược dược châu Âu
Paeonia parnassica: thược dược Hy Lạp
Paeonia peregrina
Paeonia rhodia
Paeonia sinjiangensis
: xích thược Tân Cương
Paeonia sterniana: thược dược hoa trắng
Paeonia steveniana
Paeonia tenuifolia
Paeonia tomentosa
Paeonia veitchii
(nếu coi là một loài riêng): Xuyên xích thược

Paeonia veitchii thứ leicoarpa: xích thược vỏ quả bóng
Paeonia veitchii thứ uniflora: xích thược đơn hoa
Paeonia veitchii thứ woodwardii: xích thược lông

Paeonia wittmanniana


Giống hoa kép 'Rubra Plena' của Paeonia officinalis

Các loài thân gỗ

Khoảng 10 loài thân gỗ, tên gọi chung là mẫu đơn.

Paeonia decomposita: mẫu đơn Tứ Xuyên

Paeonia decomposita decomposita: mẫu đơn Tứ Xuyên
Paeonia decomposita rotundiloba: mẫu đơn Tứ Xuyên thùy tròn

Paeonia delavayi: mẫu đơn dại, mẫu đơn Delavay

Paeonia delavayi thứ angustiloba: mẫu đơn lá hẹp
Paeonia delavayi thứ lutea: mẫu đơn vàng

Paeonia jishanensis, đồng nghĩa: Paeonia spontanea: mẫu đơn Jishan, mẫu đơn lùn
Paeonia ludlowii: mẫu đơn vàng hoa lớn, mẫu đơn Ludlow
Paeonia ostii: phượng đơn, mẫu đơn Osti
Paeonia potaninii
Paeonia qiui: mẫu đơn lá trứng, mẫu đơn Qiu
Paeonia rockii: mẫu đơn tử ban, mẫu đơn Rock

Paeonia rockii rockii: mẫu đơn tử ban
Paeonia rockii taibaishanica: mẫu đơn tử ban Thái Bạch Sơn

Paeonia suffruticosa: mẫu đơn, mẫu đơn Suffruticosa (có lẽ có nguồn gốc lai ghép)

Paeonia suffruticosa suffruticosa: mẫu đơn
Paeonia suffruticosa yinpingmudan: mẫu đơn Ngân Bình
Paeonia suffruticosa thứ papaveracea: mẫu đơn tử ban
Paeonia suffruticosa thứ spontanea mẫu đơn lùn

Paeonia szechuanica: mẫu đơn Tứ Xuyên



Tập tính của hoa mẫu đơn:

Hoa mẫu đơn do trong thời gian sinh trưởng kéo dài từ mùa xuân khô ráo, hè thu ấm áp đến mùa đông lạnh lẽo, với điều kiện tự nhiên như vậy, kinh qua hệ thống phát dục trải dài năm tháng, nên dần dần hình thành tập tính: "Chịu lạnh sợ nóng, ưa ráo, ghét ẩm", nên từ hoang dại di thực vào Lạc Dương, Hà Trạch nuôi trồng, gặp đúng điều kiện khí tiết hai nơi này rất thích hợp, nên ngày càng phát triển mạnh. Vị trí Lạc Dương ở đúng ngay vĩ độ Bắc 34,4 độ hàng năm khí hậu ôn hoà, nhiệt độ bình quân 15,7 độ C, lượng mưa bình quân 610,2 mm, mùa đông không lạnh gắt, hè không nóng cháy, quanh năm mưa thuận gió hòa... Vị thế của Hà Trạch cũng ở vào Bắc vĩ độ 35,20 độ, khí hậu tương cận với Lạc Dương, không chênh lệch mấy. Điều kiện tự nhiên hai nơi này đặc biệt thích nghi cho sự sinh truởng của hoa mẫu đơn.

Đất thích hợp cho cây mẫu đơn phải ở nơi có tầng đất sâu, dày, tơi xốp, màu mỡ, loại đất mềm thoát nước hoặc đất cát tốt, tốt nhất tầng đất mềm dẻo bên trên, dày độ 1 mét, bên duới tầng đất pha cát. Loại cây này không thích hợp với đất mặn, muối hoặc đất nóng.



Hiện nay tại các miền Nam, Bắc Trung Quốc đều có nuôi trồng hoa mẫu đơn, có thể nói độ ẩm đối với điều kiện sinh tồn chủ yếu của loại hoa này không ảnh huởng mấy, mà độ nóng (bao gồm độ nóng của đất) đối với mẫu đơn phản ứng rất là mẫn cảm, hoa mẫu đơn thích hợp với địa thế cao ráo, tầng đất sâu dày, thoát nước tốt, rất sợ úng nước nhất là vào mùa hè, mưa to nuớc



Ý nghĩa - Biểu tượng
Mẫu đơn là loài hoa vương giả sang trọng ở Trung Quốc biểu tượng cho sự giàu có, thịnh vượng, sắc đẹp. Ở Nhật Bản, Mẫu Đơn tượng trưng cho cuộc hôn nhân hạnh phúc với nhiều con cháu. Còn trong ngôn ngữ loài hoa phương Tây, nhờ những đặc tính y học tuyệt vời, Mẫu đơn còn được xem như một loại dược thảo chữa bệnh và mang ý nghĩa "sự e lệ".



Biểu tượng và sử dụng

Hoa mẫu đơn là một trong số các hoa đã được sử dụng lâu nhất trong văn hóa trang trí và là một trong các biểu trưng quốc gia của Trung Quốc. Cùng với hoa mai, nó là biểu tượng thực vật truyền thống của quốc gia này, tại đây người ta gọi nó là 牡丹 (mẫu đơn). Năm 1903, nhà Thanh tuyên bố rằng mẫu đơn là quốc hoa. Hiện nay, Trung Hoa dân quốc tại Đài Loan đã chọn hoa mai (Prunus mume) là quốc hoa, trong khi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa không có quốc hoa chính thức. Năm 1994, hoa mẫu đơn đã được đề nghị làm quốc hoa sau một cuộc trưng cầu dân ý khắp toàn quốc, nhưng Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc đã thất bại trong việc thông qua sự lựa chọn này. Năm 2003, một quá trình lựa chọn khác cũng đã được bắt đầu, nhưng cho tới năm 2006 thì vẫn chưa có sự chọn lựa nào được đưa ra.



Thành phố cổ nổi tiếng Lạc Dương của Trung Quốc có danh tiếng như là trung tâm nuôi trồng các loài mẫu đơn. Trong lịch sử Trung Quốc, mẫu đơn của Lạc Dương luôn được coi là đẹp nhất. Hàng loạt các cuộc triển lãm hoa mẫu đơn cũng được tổ chức ở đây hàng năm.

Tại Nhật Bản, Paeonia lactiflora đã từng được gọi là ebisugusuri ("y học ngoại quốc"). Trong hán phương (sự sửa đổi lại của y học cổ truyền Trung Hoa cho thích hợp với Nhật Bản), rễ của các loài mẫu đơn được dùng để điều trị chứng co giật. Nó cũng được trồng làm cây cảnh. Người ta cũng cho rằng Paeonia lactiflora là "vua của các loài hoa".

Mẫu đơn cũng là loài hoa biểu trưng của bang OpenDNS, Mỹ. Năm 1957, Quốc hội bang Indiana đã thông qua một đạo luật để cho hoa mẫu đơn trở thành hoa biểu trưng của bang. Nó thay thế cho cúc zinnia là loài hoa biểu trưng của bang này từ năm 1931.

Các loài mẫu đơn có xu hướng thu hút kiến tới các nụ hoa. Đó là do mật hoa được tạo ra ở bên ngoài các nụ hoa này.


Mẫu đơn lai

Sự tích hoa mẫu đơn
Ngày xưa... ở một làng miền núi có một bà mẹ. Bà mẹ sinh được mười người con trai. Làng của mẹ bị giặc chiếm đóng. Người cha của mười anh con trai bị giặc giết ngay từ ngày đầu tiên, khi chúng tiến vào làng. Mười người con trai của bà vào đội quân chống giặc ở trong núi. Người con trai cả là chủ tướng của đội quân. Đội quân nay đã làm cho bọn giặc thất điên bát đảo. Đã nhiều lần giặc mở những trận càn quét mà không sao tiêu diệt được đội quân của cái làng bé nhỏ ấy.

Tên tướng giặc sai quân bắt bà mẹ đến, hắn bảo:

- Này mụ già, mụ hãy khuyên các con mụ trở về. Ta sẽ cho con mụ làm tướng. Bằng không, ta sẽ giết mụ.

Bà mẹ nhìn thẳng vào mắt tên tướng giặc, nói lớn:

- Hỡi quân độc ác! Hẳn nhà ngươi cũng có một bà mẹ. Mẹ ngươi chắc không bao giờ dạy người phản bội lại quê hương. Là một người chân chính, ta cũng không thể dạy các con ta phản bội lại quê nhà.



Bọn giặc trói mẹ trên một ngọn đồi rồi cho quân mai phục hòng bắt được những người con của mẹ đến cứu. Chúng bảo bà mẹ hãy đứng dậy mà gọi con, chúng sẽ tha. Tiếng người mẹ:

- Hỡi các con của mẹ! Hỡi những người con của quê hương. Ta nhân danh người mẹ, ra lệnh cho các con không được vì ta mà phản bội quê hương.

Mệnh lệnh của người mẹ là mệnh lệnh trái tim, mệnh lệnh của tình yêu vĩ đại. Mệnh lệnh đó lan khắp núi rừng. Bọn giặc run sợ. Những người con của mẹ thì thêm sức mạnh chiến đấu. Giặc bịt miệng bà mẹ. Chúng đổ nhựa thông và nhựa trám lên đầu bà và châm lửa đốt. Ngọn lửa cháy sáng cả một vùng...

Khi bọn giặc đi rồi, dân làng lên đồi tìm chỗ bà mẹ bị hành hình, người ta thấy trái tim của người mẹ vẫn nguyên vẹn và nóng bỏng. Dân làng chôn mẹ ngay trên đỉnh đồi. Đêm đêm, từ ngôi mộ, trái tim mẹ vẫn phát sáng cả một vùng trời.

Mùa xuân đến. Từ ngôi mộ, trái tim ấy mọc lên một cái cây. Cây ra hoa. Bông hoa đỏ chót hình ngọn lửa bốc lên từ trái tim người mẹ. Và cũng từ ngày ấy có một loại hoa mang tên Mẫu Đơn. Cây hoa tượng trưng cho người mẹ đã chiến đấu bằng một trái tim.



Bách khoa toàn thư tuổi trẻ thiên nhiên và môi trường, NXB phụ nữ, 2005
http://rauhoaquavietnam.vn/default.aspx?ID=47&LangID=1&tabID=5&NewsID=3392
http://congngheso.info/diendan/giao-duc/446878-10-loai-hoa-noi-tieng-nhat-cua-trung-quoc-phan-1-a.html)

~ 2 nhận xét